[JQBKT] Phiên ngoại (Hoàn)

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Nhìn hai cháu Bình Tà cũng móe y như hai cái đứa cuồng bánh kếp Tàu này ấy :">
Nhìn hai cháu Bình Tà cũng móe y như hai cái đứa cuồng bánh kếp Tàu này ấy :”>

Thế nên bạn tưởng câu chuyện đến đây là hết á?~

Không, trên thực tế, câu chuyện thực sự chỉ vừa mới bắt đầu thôi …

Trong 4 người ở phòng 301 ký túc xá O đại học A, chỉ có Phương Vy lạnh lùng là kỹ năng nấu ăn đạt chuẩn (Ế), Trì Hạ xếp thứ hai, mà Phương đại mỹ nhân cũng thuộc dạng có một không hai – anh chỉ biết luộc mỳ nấu cháo làm trứng, mà trứng cũng chỉ có hai loại để lựa chọn, luộc và ốp la, Hoắc Tạ lại xếp sau nữa, ông này chỉ biết ăn – à không đúng, ổng còn biết pha cà phê, ngâm mỳ, cũng biết dùng chức năng đơn giản nhất của lò vi sóng – hâm nóng đồ ăn trong hộp cơm; còn đến lượt bạn nhỏ Dương Quang thì đúng là ngại quá, khả năng đầu bếp của bạn ý tuy cũng đạt chuẩn, nhưng bạn ý chỉ học những công thức hắc ám thôi (……)

Vậy nên ba bữa trong ngày của phòng 301 ấy à – chỉ cần Phương đại mỹ nhân hơi lộ chút phong thanh về việc nổi hứng làm bếp, ba tên còn lại liền lập tức khấp khởi ngóng trông. Cuối cùng Phương Vy bực mình lên, một thằng hai thằng ba thằng này ăn chực không trả tiền cũng cho qua đi, còn suốt ngày đóng kịch trước mặt anh, khen anh hiền thục như vậy phải sớm gả đi mới được! Không thấy ông đây cao 1m85, khắp người tỏa ra phong thái tổng công không ai sánh bằng (……) sao!

Vậy nên là, kính mắt Phương đại mỹ nhân vừa lóe – đứa nào cũng hết dám mở mồm luôn, một thằng hai thằng cút hết đi học nấu cơm cho ông, thằng thứ ba kia đừng có ló mặt làm hỏng đồ đạc gì đó là được, nó chưa làm cháy phòng là đã phải cám ơn trời đất rồi. Biết thế nào là chân sai vặt không? Đi chợ rửa rau vo gạo nhặt rau … những cái này cũng biết hết chứ?

Thế là bạn nhỏ Dương Quang lần đâu tiên trong đời được đập trứng, đầu tiên cầm quả trứng trong tay lắc lên trên lắc xuống dưới lắc bên phải lắc bên trái, sau đó rụt rè gõ một cái vào cạnh – vỏ trứng vỡ ngay lập tức, nhưng tên ngu đần này hoàn toàn không biết làm sao tách vỏ trứng ra, tay vừa bóp nhẹ, vỏ trứng và lòng trắng lòng đỏ liền hòa vào làm một không thể tách rời.

“…” Phương Vy xa xầm mặt đẩy cậu ta sang một bên: “Cậu tốt nhất vẫn là đừng làm gì thì hơn, cút ra quét phòng ngay.”

Trong lúc ấy, Hoắc Tạ đang nhìn cái chảo trên chốc lò vi sống như kẻ thù – Ảnh muốn nấu cơm! Muốn nấu một bữa cơm vô cùng vô cùng quan trọng! Muốn làm một bữa khiến người ta khó quên … đợi chút, ổng muốn làm cái khỉ mẹ gì vậy?

À – chính là món ăn minh chứng cho tình yêu và hòa bình – Bánh! Kếp! Tàu! (Đủ rồi đó ông ê)

Bởi vì có một bạn nhỏ ngu si bắn bi nào đó đã bất cẩn thiết lập quan hệ giữa “bánh kếp Tàu” và “đối tượng nhà mình”, vậy nên đối tượng nhà ta bây giờ phải đối mặt với trứng gà bột mỳ và chảo như là có thâm thù đại hận với chúng vậy – Mệ nó, cảnh em ấy ăn chiếc bánh kếp Tàu tự mình làm nhất định sẽ cực kỳ lãng mạn! … Nhưng mà từ từ đã, hình như mình không biết làm bánh thì phải làm sao giờ ╮( ̄▽ ̄”)╭

Để được chỉ bảo cách làm một chiếc bánh kếp Tàu xinh xẻo, Hoắc Tạ đã ngồi hóng ở quán bánh kếp Tàu tròn một tuần, mỗi ngày dù mưa hay nắng cũng không từ nan, đến khi ông chú bán bánh nướng bên cạnh mặt đen như cái đít chảo mới xác định xong nguyên liệu và các bước thực hiện, sau đó chính là thời gian thực hành: Hoắc Tạ cầu xin Phương Vy cực kỳ chân thành để cậu ta ở bên góp ý giúp mình – ổng nghĩ thế này: nếu như mình có làm cháy phòng ký túc, ít ra cũng có đồng phạm (Đến giờ uống thuốc rồi!)

Thế là, cô dâu mới vào bếp Hoắc Tạ đã được sinh ra như vậy –

Phương Vy: “Đổ dầu!”

Hoắc Tạ: “…” tay vừa dốc là đi luôn nửa chai.

Phương Vy: “… Ông nhất định phải khiến bạn nhỏ Tiểu Trì nhà ông mới từng ấy tuổi đã mắc phải bệnh tiểu đường bệnh cao huyết áp bệnh máu nhiễm mỡ bệnh dãn mạnh máu chỉ có thể vật vờ ở nhà đợi ông đầu độc chết ông mới hài lòng phải không? Đổ dầu! … Dừng tay, không phải bảo ông đổ vào trong chảo! Đổ đống dầu trong chảo đi cho tôi ngay cái đồ ngu si dốt nát kia !!”

~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ Tui là đường ngăn cách của lượng dầu đã được đổ thành công ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~

Phương Vy: “Ừm ừm, san đều dầu ra, đợi dầu nóng thì đổ bột đã trộn xong vào …”

Bạn Hoắc Tạ giơ tay đặt câu hỏi: “Làm thế nào để biết dầu đã nóng hay chưa? Cái này không cần lấy tay thử đúng không?”

Phương Vy: “… Ông đúng là thằng ngu đến mức làm người ta phải thương tâm … thôi đi, bao giờ tôi bảo đổ bột thì đổ! Lần này đừng có mà đổ quá tay nữa không thì sẽ không còn bánh kếp Tàu đâu, mà chỉ có bánh dày mỡ thôi!”

~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ Tui là đường phân cách của dầu đã nóng ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~

Phương Vy: “Đúng đúng đúng, xoay nhẹ chảo như vậy để bột dàn đều thành một lớp mỏng, đợi mặt dưới hơi xém là! Bây giờ đập trứng lên trên! – may mà ông thông minh hơn cái con Dương Quang kia, không cần tôi chỉ tận tay cho biết đập trứng kiểu gì … Được rồi, ngoáy trứng lên rồi để nó lan đều ra là được, đừng quên rắc hành! (20 giây sau) Mệ nó! Sao ông không lật mặt?! Mùi khét nồng nặc như vậy mà ông không ngửi thấy gì à, mặt bên dưới cháy xém hết rồi đó!!”

Hoắc Tạ mặt vô tội: “Không phải ông bảo, phải để mặt dưới hơi “xém” sao?”

Phương Vy: “… Ha ha, ha ha, ha ha ha ha …” (Phương mỹ nhân, cưng phải chịu khổi rồi …)

~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ Tui là đường phân cách của chiếc bánh kếp Tàu sau muôn vàn khổ cực đã được vớt khỏi chảo ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~

Hoắc Tạ: “Vợ ơi, ăn bữa khuya nào!” (Nội tâm: Chồng tự tay nấu bữa khuya cho vợ đó há há há! Có phải chồng rất siêu không o(≧v≦)o~)

Trì Hạ (bận bịu sắp sách vở, liếc một cái): “Ế? Hàng bánh kếp Tàu đổi người rồi à? Há há há làm như thế này mà cũng dám đem đi bán á há há há …”

“……………….” Mấy chục năm về sau, Hoắc tiên sinh bị đả kích trầm trọng không còn vào phòng bếp lần nào nữa.

Câu chuyện này dạy chúng ta rằng, cho dù bạn là một bé ngốc nghếch đáng yêu thụ cũng không được ăn nói linh tinh, bởi vì phúc hắc công xấu tính thù dai nhất định sẽ nghĩ cách cho bạn vào tròng, nửa đời sau chỉ có thể làm anh nội trợ của gia đình, nghìn năm không thể vùng lên, vô cùng đáng ghét o( ̄ヘ ̄o#)!!!


Hú hú hú, lấp xong hố rồi, ôi mình giỏi quá đi mất ・:*+.\(( °ω° ))/.:+

← Chương 12

Advertisements

[JQBKT] Chương 12: Vợ à, mệt rồi thì anh cõng em chạy nhé~

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Mượn cái hình US-UK để minh họa cho 2 cháu nah (づ ̄ ³ ̄)づ
Mượn cái hình US-UK để minh họa cho 2 cháu nah (づ ̄ ³ ̄)づ

“Chuyện chuyện chuyện … chuyện ấy … xin lỗi, em, em không phải cố ý …” không phải cố ý quên anh đâu.

“Không sao, về sau em thích ăn gì, anh vẫn sẽ mua cho em.”

Thế là, như này coi như tỏ tình rồi nha. Hai thằng ngốc đối mặt nhìn nhau hềnh hệch cười ngu, cuối cùng cơm cũng đã bê ra, rõ ràng hai bát đều như nhau, thế mầ vẫn không chịu được phải anh ăn của bát em một miếng, em ăn của bát anh một miếng.

Vậy là từ hôm ấy trở đi, toàn bộ cuộc sống của bợn nhỏ Trì Hạ đều trờ nên hỏng bét – cậu đã chìm đắm hoàn toàn, trở thành cô vợ nuôi từ bé của người ta mất rồi. Bởi vì có một người nào đó mặt dày vô sỉ bảo là, bao nhiêu năm nay không được gặp, những khuyết thiếu tình cảm bấy lâu phải được bù đắp lại hết … nhưng mà Trì Hạ chỉ muốn hỏi một câu: Yêu đâu, yêu đâu!!! Yêu ở đâu hả ở đâu hả!!!

Yêu tất nhiên là ở trong tim rồi – Hoắc đẹp giai âm thầm tán thưởng bản thân.

Vậy nên anh mới để vợ đi mua cơm cho mình (Cách 3 đến 5 ngày bắt buộc phải mua một cái bánh kếp Tàu cho cả hai ăn chung, Hoắc đại mỹ nam kiên quyết cho rằng đây chính là minh chứng tình yêu của bọn họ), để vợ giữ chỗ cho mình, cùng đến lớp cùng học bài, kéo vợ đi chạy bộ tập thể dục, tối về nhà lại có vợ lấy nước rửa chân cho mình, thậm chí còn có thể kéo vợ vào tắm cùng mình luôn (づ ̄ 3 ̄)づ~ Hoắc đại mỹ nam mỗi ngày đều sống cuộc sống cặp đôi hạnh phúc vui vẻ như vậy.

Còn cô vợ nhỏ Trì Hạ thì sao, tuy rằng khóc không ra nước mắt, tuy rằng rất muốn kháng nghị, nhưng cậu luôn luôn thất bại trước mặt Hoắc Tạ – bởi vì Hoắc đẹp giai bây giờ đã biết cách tận dụng lợi thế sắc đẹp rồi, anh chỉ cần khẽ nhíu mày, tỏ ra hơi phật ý một chút giống như gió thu mưa phùn, sau đó dùng giọng nói trầm thấp từ tính mê người khẽ gọi một tiếng: “Tiểu Hạ …”

… Cặp móng vuốt của Trì Hạ ôm chặt lấy tim, không được động tâm không được động tâm! Đã chạy bốn vòng với ổng rùi, chạy thêm vòng nữa thì cậu sẽ vinh quang bỏ mình trên sân điền kinh mất!

Ánh mắt Hoắc đẹp giai càng thêm u ám: “Bé cưng…”

Gì cơ?! Má ơi hạnh phúc quá … á không đúng! Còn mặt mũi nữa không hả quỷ sứ!!! Còn dám lợi dụng sắc đẹp nữa hả quỷ sứ!!! Anh tưởng anh là hồ ly tinh nam chắc o( ̄ヘ ̄o#)!!!

Hoắc Tạ cúi đầu, mùi mồ hôi quyến rũ trên cơ thể bỗng thoang thoảng quanh mũi Trì Hạ. Sau đó anh khẽ mở môi mỏng: “Em yêu à, vợ à, ngoan …”

“…”Cưng à anh thắng rồi!!! Bạn nhỏ Trì Hạ khóc lóc đứng dậy, đang định liều chết chạy tiếp, chợt thấy Hoắc Tạ xoay người lại, ngồi xốm xuống trước mặt mình.

“…hả?”

Hoắc Tạ quay lại nhìn cậu, vẫn là khuôn mặt đơ ấy, trong mắt lại như thấp thoáng ý cười: “Mệt rồi cũng không sao, để anh cõng em chạy.”

Á á á cõng em chạy!!! Khuôn mặt búp bê của bạn nhỏ Trì Hạ đỏ rực lên, nội tâm kít độn không tả nổi … nóng bừng bừng luôn. Cậu ngượng ngùng bước tới, hai tay vòng qua cổ Hoắc Tạ, bám cả cơ thể lên tấm lưng rộng của anh. Trên người Hoắc Tạ có một mùi hương rất dễ chịu, nhưng không hẳn là mùi xà phòng giặt. Mô tả thế nào nhỉ? … Đại khái là, mỗi lần ngửi thấy, đều khiến bạn nhỏ Trì Hạ có cảm giác mặt đỏ tim đập … ái da hỏng rồi, thật là đen tối quá đi à X﹏X~

(Nội tâm Hoắc Tạ OS: lát nữa có thể vừa ôm cặp giò nhỏ của vợ vừa chạy … chạy nhanh một chút, nẩy lên nẩy xuống, cảm giác chắc chắn sẽ rất tuyệt o(*////▽////*)q)

Trời chiều ngả bóng về tây, khung cảnh hoàng hôn, trên sân điền kinh có hai bóng người hạnh phúc lồng vào nhau, vòng ánh sáng hạnh phúc tỏa khắp toàn thân gần như có thể chiếu mù mắt chó của lũ độc thân. Xa xa, Phương đại mỹ nhân cầm sách đi qua: “Hai tên ngốc yêu nhau, he he he.”


Còn 1 cái phiên ngoại nữa thui, hé hé hé

← Chương 11

Phiên ngoại →

[JQBKT] Chương 11: Thực ra, kẹo của anh toàn là mua cho em hết!

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Hai đứa ngu si kia, yêu nhau đi nào (Ɔ ˘⌣˘)♥(˘⌣˘ C)
Hai đứa ngu si kia, yêu nhau đi nào (Ɔ ˘⌣˘)♥(˘⌣˘ C)

Lúc gửi tiền cho cô bán bánh kếp Tàu, trong lòng Trì Hạ cảm thấy có một luồng khí nhộn nhạo nho nhỏ, tất nhiên không phải vì trời nóng – bây giờ đã là tiết lập thu rồi, mà là vì sự căng thẳng không nói ra được. Bánh kếp Tàu 3 đồng một cái, lúc đưa tờ 10 tệ cho cô bán bánh cậu còn hi vọng xa vời rằng cô ấy sẽ trả lại 7 tệ cho mình – cơ mà điều này làm sao có thể xảy ra được ( ̄▽ ̄”)~

Cô bán bánh kếp Tàu vẫn cười híp mắt, cũng không vội lấy tiền: “Tiểu Trì nè, bạn gái con bảo sẽ dẫn tới cho cô coi đâu?”

Tai Hoắc Tạ chớp cái dựng thẳng đứng, Trì Hạ ngập ngừng gãi gãi đầu, nở một nụ cười ngu si: “Hi hi, không có bạn gái , cô xem bạn giai như này có được không?”

Cô bán bánh cũng bị cậu chọc cười: “Được, sao lại không được? Ôi, thằng bé này đúng là đẹp giai nha, trông cứ như minh tinh màn bạc ấy! Có bạn gái không con? Đẹp trai thế này mà chưa có bạn gái á? … Aiz, Tiểu Trì, cầm lấy tiền đi, cô đã bảo là sẽ mời tụi con miễn phí, không có bạn gái, bạn giai cũng được!”

Bạn giai? Bạn giai! Bạn giai bạn giai bạn giai … Hoắc đẹp giai thoắt cái như lòng nở hoa, không giữ nổi bộ mặt đơ nữa, nhẹ nhàng cười với cô bán bánh: “Cảm ơn cô.”

Cô bán bánh to béo cười ha ha bỏ một chiếc bánh kếp Tàu vào túi, vẫy tay tiễn hai bạn nhỏ ra về, quay sang tám chuyện với ông chồng nhà mình ở hàng bánh nướng bên cạnh: “Đúng là kỳ văn quặc, dạo này mấy thằng nhóc đẹp giai như vậy toàn không có bạn gái! Cơ mà cậu nhóc cao cao kia quả đúng là giai đẹp, ui chùi ui, liếc mắt một cái mà không khác gì Tiểu Lý Phi Đao, nhìn tới nỗi trái tim nhỏ này của tôi á …”

Chú bán bánh nướng rốt cục cũng lên cơn ấm ức: “Tôi biết ngay mà, biết ngay mà! Cái thằng Tiểu Lý Phi Đao ấy trước giờ vẫn là người tình trong mộng của bà! Nếu không phải vì tôi họ Lý, bà cũng không thèm gả cho tôi phỏng o( ̄ヘ ̄o#)!”

(~( ̄▽ ̄~) tui là một đường kẻ ngang qua bữa ăn chung của hai cậu nhóc không có bạn gái (~ ̄▽ ̄)~)

Trì Hạ nhìn trái nhìn phải, hạ quyết định: “Chúng ta vào quán đằng trước kia ăn đi, lần trước em đã từng đi ăn với bạn ở đấy, cũng khá ngon. Anh thấy sao?”

Hoắc Tạ: “Ừm.” Trong lòng: bạn giai, bạn giai ……

Trì Hạ cầm menu hỏi Hoắc Tạ: “Anh muốn ăn gì?”

Nội tâm Hoắc Tạ: bạn giai, bạn giai, bạn giai.

Trì Hạ nghi hoặc hỏi lại: “Hoắc Tạ …?”

Hoắc Tạ ngẩng đầu, nói theo phản xạ điều kiện: “Bạ …cháo bí đỏ.”

“Ồ, vâng … Ế, nhưng mà hình như không có cháo bí đỏ …?” Bạn nhỏ Trì Hạ mặt đầy dấu hỏi lật qua lật lại tờ menu, sao tìm hoài không thấy nhỉ. Hoắc đại mỹ nam liếc nhanh mặt trên của menu, thản nhiên nói: “Không có thì thôi, cho một bát cháo thịt kho.”

“Vậy được, em cũng ăn món đó ~\(≧▽≦)/~” Bạn nhỏ Trì Hạ vô cùng vui vẻ xoay người gọi món, không hề hay biết phía sau có một người đang nhìn mình chằm chằm đến nỗi trên đầu nổi mụn.

Nhưng hai người vừa quay lại đối mặt với nhau, lại rơi vào bầu không khí trầm mặc ngượng ngùng. Một người là do xấu hổ không dám mở miệng, người còn lại là do không biết mở đầu kiểu gì. Dù sao kết cục cũng thành anh nhìn em, em nhìn anh, đấy gọi là yêu trong tim mà miệng khó nói (……), đành ngồi nhìn nhau cắn bánh kếp Tàu ( ̄▽ ̄”). Đột nhiên có một đứa trẻ béo ú chạy qua người cậu, không để ý vấp phải chân, kẹo trong túi rơi hết ra ngoài. Trì Hạ vội vàng đỡ cu cậu dậy phủi mông cho nó, Hoắc Tạ lẳng lặng nhặt hết chỗ kẹo dưới đất bỏ lại vào túi cho thằng nhỏ. Thằng nhóc béo cũng khá xấu hổ, cặp mắt tròn xoe chớp chớp, mau lẹ móc hai chiếc kẹo nhét vào lòng Trì Hạ, quay đầu chạy mất. Hoắc Tạ liếc mắt nhìn – thì ra là hai chiếc kẹo mashmallow vừa mềm vừa kute.

“Ai dô, hồi nhỏ em cũng thích ăn kẹo này lắm.” Trì Hạ hớn hở chia một chiếc cho Hoắc Tạ, bóc cái trong tay mình rồi thả vào mồm, trưng ra biểu cảm siêu cấp hạnh phúc o(* ̄▽ ̄*)o: “Em còn nhớ hồi ấy có một anh bé trong túi lúc nào cũng có loại kẹo này, em còn suốt ngày nhìn chằm chặp người ta, hôm nào cũng có kẹo ăn.”

Tim Hoắc Tạ thoáng gia tốc, anh cố hết sức giữ giọng nói ổn định, mặt bình tĩnh hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó á?” Trì Hạ nghiêm túc cau mày. “ …không nhớ nữa rồi.”

“…” Hoắc Tạ ngấu nghiến cắn miếng bánh kếp Tàu trong tay, mặt đầy sát khí. Mà người nào đó bên kia không hề hay biết mình đã nên tội nên tình gì, vẫn còn đang chìm đắm trong hồi ức tươi đẹp thuở thiếu thời: “Cơ mà em vẫn còn nhớ anh bé ấy rất chi là béo, hí, y như cu cậu hồi nãy ý, thảo nào trong túi lúc nào cũng thấy kẹo …”

“…” Hoắc đại mỹ nam đáng thương bị một miếng bánh cuộn nghẹn ứ họng, ôm bàn ho hết một chập, làm Trì Hạ sợ đến nỗi vỗ lưng liên hồi giúp anh: “Không sao chứ? Anh có cần uống miếng nước không?”

Hoắc Tạ cầm cốc ực ực một hơi hết sạch, xong rồi mới buồn tủi nói: “…khó chịu.”

Bạn nhỏ Trì Hạ chẳng biết phải làm sao: “Sao ạ? Khó chịu??! Vậy vậy vậy vậy phải làm sao! … không thì, không thì anh ăn kẹo nhé?” vừa nói vừa bóc vỏ chiếc kẹo mashmallow kia, cầm kẹo để bên miệng Hoắc Tạ.

Màu hồng phấn và màu trắng sữa quyện với nhau vô cùng hòa hợp, nhìn cái là biết ngay vị dâu tây, hồi ấy có một nhóc con nào đó thích ăn vị này nhất, thế là Hoắc Tạ nhân cơ hội liền nếm được không biết bao nhiêu lần vị dâu tây còn đọng ở bên đôi môi hồng mọng ấy … anh hậm hực goàm một miếng ngoạm hết cái kẹo, đồng thời cũng ngậm luôn đầu ngón tay của Trì Hạ trong miệng, còn cắn cắn không nhẹ không nặng như là trừng phạt – nhìn khuôn mặt Trì Hạ một chốc hết trắng lại hồng, anh mới thấy tâm trạng phấn chấn lên, vừa ý nói: “Vị dâu tây.”

Trì Hạ: “…” ý anh là kẹo đúng không? Thực sự là kẹo đúng không đúng không?!!

Thực ra thứ đồ ngọt lịm này, anh từ lâu đã không thích nữa rồi. Hoắc Tạ khổ sở nuốt kẹo, mặt dầy nghiêm túc hỏi Trì Hạ: “Anh béo à?”

Bạn nhỏ Trì Hạ từ lúc bị cắn đầu ngón tay vẫn luôn trong trạng thái ngơ ngơ lập tức bật dậy: “Béo thế nào được!”  Hoắc Tạ sao có thể gọi là béo chứ? Nhớ lại đường cong hình thể khi nãy lúc anh cúi người nhặt kẹo, bợn nhỏ Trì Hạ bắt đầu mặt đỏ tim đập.

“Vậy mới nói,” Hoắc đại mỹ nam nghiêm khắc chỉ bảo. “Anh vốn không hề thích ăn kẹo, làm sao có thể béo được! Hồi bé kẹo trong túi anh đều là mua cho em đó!”

“…a gì cơ ạ?” Khoảnh khắc ấy, bạn nhỏ Trì Hạ cuối cũng cũng – đỏ lựng như quả cả chua, bị đơ rồi.


← Chương 10

Chương 12 →

[JQBKT] Chương 10: Vợ ơi, anh muốn ăn bánh kếp Tàu!

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Tội nghiệp Hoắc bánh bao ghê cơ (ღ˘⌣˘ღ)
Tội nghiệp Hoắc bánh bao ghê cơ (ღ˘⌣˘ღ)

Năm Hoắc Tạ 11 tuổi, cả nhà Trì Hạ chuẩn bị chuyển tới định cư ở thành phố C. Hoắc Tạ rất buồn rất buồn, cậu mua cả một túi kẹo mashmallow to đùng, ngồi trên sân thể dục của trường cùng với Tiểu Trì Hạ 10 tuổi, anh một miếng em một miếng đút cho nhau ăn. Hoắc Tạ cầm tay Tiểu Trì Hạ: “Kẹo dẻo có ngọt không?”

“Nhoàm nhoàm … ngọt!”

“Anh Tiểu Tạ mua đó!”

Hoắc Tạ tiếc nuối xoa cái đầu xoăn nhỏ: “Vậy Tiểu Hạ phải nhớ anh Tiểu Tạ nhá, được không? Về sau anh Tiểu Tạ sẽ mua càng nhiều càng nhiều kẹo cho Tiểu Hạ!”

Miệng Trì Hạ lúng búng kẹo mashmallow, chỉ có thể dùng hết sức gật cái đầu nhỏ.

Sau đó thời gian nước chảy mây trôi, chẳng mấy chốc đã qua 8 năm, giây phút gặp gỡ ở trường đại học, phản ứng đầu tiên của Hoắc Tạ là nhéo người mình một phát – Đôi mắt to tròn này! Khuôn mặt trứng bóc này! Cái mũi vểnh này! Cái đầu xoăn này! Đây không phải là Tiểu Hạ saoooo, nhìn thái độ của em ấy kích động như vậy, chắc chắn em ấy cũng đã nhận ra mình rồi. Bõ công mình nhung nhớ em vợ nhỏ này bao nhiêu năm nay, từ giờ chúng ta đã có thể bước lên tấm thảm đỏ hạnh phúc rồi (Thật không)!!!

… Giây tiếp theo, trái tim của Hoắc đại mỹ nam liền rơi xuống đất đánh “choang” một cái, vỡ tan tành – hóa ra cái Tiểu Hạ nhận ra không phải anh, mà là thứ trong tay anh … canh thịt dê hầm _(:з」∠)_

Tuy khi ấy cực kỳ đau lòng, nhưng sau đó nghĩ kỹ lại, Hoắc Tạ lại cảm thấy không thể trách vợ mình không nhận ra mình được, dù gì sự thay đổi của mình cũng khá lớn, từ hình thù lùn béo lúc nhỏ, qua tháng năm đã biến thành anh chàng cao to đẹp giai như bây giờ, quả là không đơn giản không đơn giản, mà vợ thì lại chỉ quá độ từ bản bỏ túi lên bản cỡ lớn hơn thôi =.=~ Ôm suy nghĩ “trong lòng vợ vẫn có mình”, Hoắc đại mỹ nam âm mưu tiên lễ hậu binh bắt vợ về lại tay mình – đầu tiên sẽ đối xử dịu dàng chu đáo, sau đó tiến tới “lễ Chu Công” (*), cuối cùng có thể hạnh phúc mỹ mãn mà ôm vợ về nhà, cuộc sống như vậy nghĩ thôi đã thấy sung sướng biết bao (╯▽╰ )~ (Vua bổ não, ngài đủ rồi đó!)

[(*): làm chuyện ấy ấy ah :v]

Nhưng bây giờ ước mơ sung sướng ấy đã đi đời rồi. Vợ không nhận ra mình + Vợ không mang cơm cho mình + Vợ ăn cơm với bạn gái khác + Vợ không dính lấy mình nữa + Vợ không liếc trộm mình nữa + Vợ hỏi bài cũng không hỏi mình = Vợ đúng là không! Yêu! Mình! Nữa! Rồi! 0口0 Làm sao bây giờ!!!

Hoắc Tạ thảm thương ngồi bên mép đường, ai oán vô hạn nhìn về quán bánh kếp Tàu cách đó không xa – có ngon không có ngon không có ngon không! Ngon ở đâu chứ ngon ở đâu chứ ngon ở đâu chứ!! Đừng có ăn với người khác vui vẻ như vậy vui vẻ như vậy vui vẻ như vậy!!!

“Này, Hoắc Tạ, anh làm sao vậy QAQ …” bạn nhỏ Trì Hạ đi qua mua cơm rụt rè vỗ vai anh, Hoắc Tạ ngồi ở đây làm gì vậy? Mà còn tỏ ra không vui tí nào nữa! “Ờ … anh vẫn chưa ăn tối đúng không? Chúng ta cùng đi ăn được không?” tiện trong lúc ăn thì hỏi thăm anh ý có chuyện gì luôn … nhưng mà cùng đi ăn á, vui quá sướng quá đi à à à o((>ω< ))o”

“…” một thoáng ấy, xuân về hoa nở, chim bay bướm lượn, Hoắc Tạ chớp cái lại được vuốt xuôi và an ủi. Bợn Hoắc Tạ được hàn gắn nội tâm tan nát lại úp cái mặt đơ lên nghiêm túc nói: “Anh muốn ăn bánh kếp Tàu.”


He he, chúng nó chuẩn bị rước nhau về rồi, các bạn hãy trông chờ màn tỏ tình siêu … của 2 cháu nhỏ nhá, muah ha ha ha ha ha (。・`ω´・。)

← Chương 9

Chương 11 →

[JQBKT] Chương 9: Bé cưng, thơm anh một cái sẽ có kẹo ăn nha ~

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Tuổi thơ của 2 cháu nhỏ dễ thương quá đi mất ♥(ˆ⌣ˆԅ)
Tuổi thơ của 2 cháu nhỏ dễ thương quá đi mất ♥(ˆ⌣ˆԅ)

Bạn nhỏ Trì Hạ cảm thấy, dạo này ánh mắt Hoặc Tạ nhìn mình có gì đó là lạ … không lẽ chuyện mình yêu thầm người ta bị phát hiện rồi QAQ?! Bạn nhỏ Trì Hạ chột dạ ôm tay run rẩy, quyết định tỏ ra kín đáo hơn cách xa Hoắc Tạ hơn một chút, không được để bộc lộ sự hoa si của mình quá rõ ràng …

Nội tâm Hoắc Tạ: Dạo này toàn trốn tránh mình! Cũng không còn thường xuyên liếc trộm mình như hồi trước nữa!! Đúng là đã thay lòng rồi o( ̄ヘ ̄o#)!!!

Bị người ta trốn thì cho qua đi, không liếc trộm mình nữa cũng cho qua đi, nhưng khi thấy Trì Hạ cầm sách giáo trình, thà rằng chạy đến đầu bên kia phòng học hỏi han Phương Vy Phương mỹ nhân cũng không chịu qua đây nhờ mình, nội tâm của anh Hoắc Tạ như là gió thu quét lá, rùng rợn vô cùng – hồi bé ngoan như vậy! Lớn lên là tớn mắt nhìn đứa khác ngay được! Hoàn toàn không nhận ra mình nữa rồi _(:з」∠)_ …

Trí nhớ của một người thực sự là một thứ rất quái dị, ví dụ như Hoắc Tạ dạo này thường nhớ tới bánh bao nhỏ Trì Hạ trắng trắng mềm mềm hồi còn bé, vẫn là cái đầu nhỏ xoăn tít đầy tính biểu tượng ấy. Mẹ Trì Hoắc là cô giáo dạy lớp năng khiếu piano, hôm ấy Hoắc Tạ đang tập bài “Mary có một chú cừu nhỏ”, bỗng thấy Trì Hạ trắng trắng mềm mềm ló ra chiếc đầu nhỏ xoăn tít từ sau người mẹ, người bé tí hin, dáng lại mập mập, đôi mắt tròn xoe long lanh, ngô nghê y như một chú cừu con ngoan hiền.

Lúc mẹ xoay người đi ra, Trì Hạ liền nhảy tới cạnh cây đàn piano tò mò ngó Hoắc Tạ đánh đàn. Cậu Hoắc nhà ta liền tỏ ra đứng đắn mà nhìn lại cái đầu nhỏ xán vào gần như vậy, cái mặt núng na núng nính trắng múp, kute như quả trứng bóc. Hoắc Tạ cuồng trứng gà luộc hết nuốt nước miếng lại nuốt nước miếng, kết cục vẫn nhịn không nổi, ngoạm goàm một cái, để lại trên má phải như quả trứng của Trì Hạ một vũng nước dãi và hai dấu răng đều như bắp.

Trì Hạ bị cắn đau bật khóc oa oa, Hoắc Tạ giờ mới nhận ra, sợ đến hồn phi phách tán, dường như thấy cả bàn tay vạm vỡ của ông nội vỗ bôm bốp lên cặp mông mẩy của mình, vội vàng lộn tùng phèo hết túi áo túi quần lên, mãi mới moi ra được một chiếc kẹo mút vị dâu tây, gấp gáp xé vỏ kẹo nhét vào miệng Tiểu Trì Hạ: “Bé ăn kẹo nè! Đừng khóc đừng khóc \( ̄︶ ̄*\))~”

Thế là Tiểu Trì Hạ được vuốt xuôi thành công, không khóc cũng không nháo, ngậm kẹo mút rưng rưng nhìn Hoắc Tạ, đôi mắt to ầng ậng nước. Bánh bao Hoắc Tạ bị sững sờ vì sự móe của em nhỏ, luống cuống lấy tay áo lau khô nước dãi trên má em, ngắm nghía hai hàng dấu răng còn sót lại, bỗng cu cậu cảm thấy có chút xấu hổ, chậm chạp nhích ra đằng trước, nhẹ nhàng “chụt” một miếng.

Từ đó về sau …

“Bé ơi, ăn sô cô la nè, ba anh mua ở Bỉ về đó! Có ngon không?

“Ưm ưm, ngon ngon \(^o^)/~!”

“Hí hí, ngon thì thơm anh một cái nào ~ mua!(*╯3╰)! Bé ngoan, em phải nhớ nha, thơm anh một cái thì sẽ có kẹo ăn~”

“Ưm ưm, nhớ rùi ạ ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~”

……

“Bé ngoan, ăn bánh quy nè, mẹ anh mới làm xong đó ~! Có ngon không?”

“Ngon, nhom nhom, ngon lắm \(^o^)/~”

“Hí hí, anh còn chưa có ăn đâu nha, em hun anh một cái đi, hun anh một cái anh mới biết đó là vị gì được nha ~”

“O(∩_∩)O vâng ạ! Mua!(*╯3╰)”

……

“Tiểu Hạ, đây là mứt xoài lấy từ bánh gato ra đấy! Mau nếm thử xem có ngon không nào?”

“Hu hu hu >_<, anh Tiểu Tạ, mama không co em ăn đồ ngọt nữa rùi …”

“Tại sao QAQ? Không lẽ răng bị sâu rồi? Bé Tiểu Hạ có nhớ đánh răng đầy đủ không?”

“Không có đâu, em hôm nào cũng đánh răng chăm chỉ nhá!” vừa nói vừa nhe hàm răng nhỏ trắng bóng đều đặn để chứng minh, “Nhưng mama bảo Tiểu Hạ béo quá rùi, cứ ăn tiếp là sẽ không có bạn gái yêu, thế là không lấy được vợ …”

“Ai bảo thế nào! Tiểu Hạ của anh đáng yêu nhất! Cho dù bạn gái không yêu em, anh Tiểu Tạ vẫn yêu em! Sau này Tiểu Hạ làm vợ anh Tiểu Tạ nha!”

“Em biết anh Tiểu Tạ là tốt nhất mà mua!(*╯3╰)! Hi hi hi, miếng mứt xoài này nhìn ngon ghê í, oàm …”


Các cụ bảo dạy vợ từ thuở “còn thơ” cấm có sai =)))))))))))))))))

← Chương 8

Chương 10 →

[JQBKT] Chương 8: Mệ nó, thảo nào không lấy cơm cho mình

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Tội nghiệp cháu Hoắc ghê (ノ)´∀`(ヾ)
Tội nghiệp cháu Hoắc ghê (ノ)´∀`(ヾ)

Từ hôm ấy, bạn nhỏ Trì Hạ nghiễm nhiên trở thành người lấy cơm chuyên nghiệp, khụ, chuyên trách cho Hoắc Tạ. Tuy nhiên về sau, khi Hoắc Tạ bảo cậu đi lấy cơm luôn thoải mái bảo tùy Trì Hạ muốn mua gì cũng được, còn Trì Hạ chỉ biết đổi đủ loại món đem về cho anh, bánh bao chiên này, cơm kho thịt này, trứng đúc này, canh Tứ Xuyên này … nhưng rốt cuộc Hoắc Tạ thích ăn cái gì nhất hả! Thật là làm người ta phát rầu luôn hu hu hu!

Chuyện mà ngay cả bạn nhỏ Trì Hạ cũng không phát hiện ra là, thời gian cậu ngồi đợi bên hàng bánh kếp Tàu càng ngày càng lâu, còn chẳng để ý mình đã lân la quen biết luôn cả chủ quán từ bao giờ. Cô bán bánh cuộn vừa hay cũng có đứa con xấp xỉ tuổi cậu, nên cô đối xử với Trì Hạ xởi lởi hết mức. Một hôm lại thấy cậu xách hộp cơm và cặp lồng cháo đến mua bánh cuộn, cô bán bánh nổi hứng hỏi: “Tiểu Trì, mua nhiều đồ như vậy có ăn hết nổi không?”

Trì Hạ ( ̄▽ ̄”): “Cô ơi, con mua hộ người ta mà.”

“Ô, có người yêu rồi à?”

Trì Hạ ( ̄▽ ̄”): “Ack, vẫn chưa cưa đổ ạ …”

Cô hàng bánh cười híp mắt: “Không vội không vội, Tiểu Trì của chúng ta là đứa trẻ ngoan như thế này, chắc chắn sẽ cưa được người ta thôi. Bao giờ thành người yêu thì dẫn người ta đến cho cô xem mặt nhá, cô mời hai đứa ăn bán kếp Tàu miễn phí!”

Trì Hạ cười hi hi hi nhận lời, cứ nghĩ tới cảnh tượng cậu và Hoắc Tạ mỗi người cầm một chiếc bánh kếp Tàu ngồi trước quầy hàng, anh một miếng em một miếng … là lại hạnh phúc đến mức nổi mụn.

Tất nhiên, trong giai đoạn hiện nay thì Trì Hạ cũng chỉ dám tưởng tượng vậy thôi =。=, thế gọi là có ý đồ mà không có gan thực hiện. Vậy nên cuối cùng cơ hội hưởng ưu đãi ăn bánh kếp Tàu miễn phí đã rơi vào tay chị khóa trên trong Hội Sinh Viên, Trì Hạ làm chân sai vặt giúp chị vẽ panel cả buổi chiều, làm xong xuôi hai chị em vác cái bụng rỗng tuếch quàng vai bá cổ nhau đi ăn cơm tối. Chị khóa trên cao 1m7 nặng 51kg, đã từng đạt Á quân giải Judo của tỉnh, sở thích đi giày cao gót 10cm và trêu chọc em giai dễ thương khóa dưới, bá đạo từ đầu đến chân, càng không cần nhắc tới anh bạn giai đội trưởng đội bóng rổ của trường cao 1m9 làm gì. Trì Hạ nhỏ yếu không chọc vào nổi không chọc vào nổi, chỉ còn cách làm chân chó xun xoe dưới gót dày của nữ vương đại nhân, hai tay dâng bánh kếp Tàu lên trước mặt nàng ta. Chị khóa trên ăn bánh cuộn, tiện tay xoa xoa cái đầu nhỏ xoăn tít của cậu: “Ui chao ôi, cục xoăn nhỏ thật là ngoan~”

Cảnh tượng này đã lọt hết vào mắt Hoắc Tạ, kẻ mấy hôm nay mới lần đầu tiên bước chân ra phố mua đồ ăn tối, chói mắt khỏi nói – Mệ nó, thảo nào hôm nay không thấy mang cơm cho mình! Hóa ra đúng là có người thứ ba, đi bưng cơm cho người ta rồi! Cmn còn dám để người khác xoa cái đầu xoăn của cậu! Cmn còn quàng vai bá cổ ríu ra ríu rít! Cmn về nhà phải dùng gia pháp! Bỏ giọ ném sông! Xem cậu còn dám hú hí với người ngoài không (?) Rốt cuộc cậu có hiểu ăn chực một bữa  (?) phải dùng thân (??) báo đáp cả đời(*) không hả hả hả o(≧口≦)o (Tỉnh lại đê anh ê!!!)

[(*): chế của câu为君一日恩,误妾百年身 – Tạm dịch: “Chịu ơn một ngày, phải lấy thân báo đáp cả đời”]


Cháu Hoắc sắp hóa thú rồi, hếch hếch (ノ)´∀`(ヾ)

← Chương 7

Chương 9 →

[JQBKT] Chương 7: Ô này, nick QQ đã thỏa thuận đâu?

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

hiếc bánh huyền thoại đã lên sóng :v
hiếc bánh huyền thoại đã lên sóng :v

Ngày thứ hai sau khi chuyển vào phòng 301, Trì Hạ nhận được vô số ánh mắt hâm mộ ganh tị thù hận – hơn một nửa số đó là từ các bạn nữ, thậm chí còn bị Tiểu Đinh đập cho một trận: “Á á á, có chuyện tốt như vậy thế mà không kể cho tôi! Á á á phòng 301 tụ hội tinh hoa của trường ấy á á á! Á á á phòng 301 toàn giai đẹp ấy á á á!” Nói xong dí ngón tay vào da mặt Trì Hạ chọc chọc lên trên chọc chọc xuống dưới nhéo nhéo bên phải nhéo nhéo bên trái, cuối cùng đưa ra kết luận đầy kỳ thị: “Cái đồ móe nhà cậu làm giảm chỉ số sắc đẹp trung bình của phòng 301 xuống rồi!”

“…” Trì Hạ: “Vốn tui định bảo cậu có thể thường xuyên tới thăm phòng ký túc xá của tui, bây giờ tui từ bỏ ý định đấy rồi.”

“Oa oa oa cậu dám á! Cắt đứt tình bạn! Không còn yêu đương gì nữa!”

“… Vốn đã chẳng có cái thứ đó rồi mà!” Buồn nôn, tình yêu của người ta là phải để dành cho anh Hoắc đẹp giai nhá o( ̄ヘ ̄o#)

Tuy tâm trạng đắm đuối trong lòng bắt đầu trào dâng mãnh liệt không ngừng nghỉ, nhưng bạn học nhỏ Trì Hạ vẫn chỉ là một tiểu xử nam e ấp thuần khiết vô ngần. Đến cả chỗ trống bên cạnh Hoắc Tạ cậu còn chả dám ngồi (vì sợ cuồng chân giữ không nổi mình mà lao vào hun _(:з」∠)_), càng khỏi phải nói tới chuyện add renrenn add QQ add weibo add weixin của người ta và một loạt các loại vũ khí mà công cuộc gắn kết tình bạn gay bắt buộc phải có. Vậy nên Tiểu Đinh chỉ biết hận sắt không thành thép: “Dũng cảm lên một chút đi có được không? Cậu đứng trước mặt tui thì mồm năm miệng mười như vậy, sao vừa thấy Hoắc Tạ cái là xịt luôn rồi?!”

Kết quả là Trì Hạ khinh bỉ liếc cậu ta: “Sao có thể giống nhau được, đó~là~Hoắc~Tạ~đấy~~~”

Tiểu Đinh suýt thì bị cậu làm cho tức chết: “Cậu muốn suốt đời dùng Plato(*) với Hoắc Tạ thì cậu cứ tiếp tục đứng đấy mà làm bộ ngượng nghịu!!!”

[(*)Plato: phần mềm chat với người lạ, ý Tiểu Đinh là 2 ng sẽ là người dưng suốt đời ấy :v]

Trì Hạ lập tức đổi thái độ nghiêm chỉnh: “Cậu thấy tui nên nói thế nào với anh ý giờ? Anh có đồng ý giúp em kết thúc cuộc đời pháp sư không à?”

… Tiểu Đinh thực chẳng muốn nói chuyện với cái đồ đần này nữa: “Cậu có hiểu thế nào là tiến trình phát triển từng bước không? Cho dù thụ theo đuổi công chỉ cách một tấm mành, nhưng chúng ta cũng phải nhấc mành lên rồi mới abc xyz chứ? Đi hỏi add nick QQ nick renrenn nick weibo của người ta đi, nói chung bất cứ thể loại nick gì cũng được, cứ add friend đi rồi hẵng … mệ nó, người đang tới kia không phải là Hoắc Tạ sao! Mau đi mau đi mau mau mau!”

Trì Hạ khóc không ra nước mắt, bị Tiểu Đinh lôi một đường tới trước mặt Hoắc Tạ, trông thấy tình cảnh lùi không lùi được trốn không trốn xong, cậu chỉ còn nước cứng nhắc giơ tay chào: “Hoắc Hoắc Hoắc … Hoắc Tạ …”

“Hửm?” Trong thâm tâm Hoắc Tạ: Bé tóc xoăn (Này, mi đặt biệt danh móe như vậy cho người ta người ta có biết không đấy) Sao mặt cứ như vừa làm sai chuyện gì vậy? Dùng bát của mình xong không rửa hay là làm hỏng nồi nấu của phòng hay là định cạo cái đầu xoăn này đi? (Rốt cuộc ý chính nằm ở đâu vậy á á á!!!)

“Tui tui tui … anh anh anh …” vốn định nói là “Anh có số QQ không”. Trì Hạ mà căng thẳng sẽ bị líu lưỡi, cuối cùng thốt ra thành: “Anh có cần mua cơm không, tui đi mua hộ anh nha!”

… Tiểu Đinh lặng lẽ xoay người, hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến đồ ngu si này nữa,  không một chút nào luôn _(:з」∠)_!!

Ế! Hóa ra là muốn mua cơm giúp mình sao! Quả là vừa chu đáo vừa hiền thục, sau này nhất định sẽ là một bà nội trợ đảm đang! Hoắc Tạ âm trầm vuốt cằm nghĩ như vậy, sau đó cực kỳ thản nhiên mà rằng: “Được, tôi muốn ăn bánh kếp Tàu, cháo thì thế nào cũng được, cảm ơn.”

Ế ế ế sao lại nói thành mua cơm hộ rồi!!! … Nhưng mà thực sự có thể giúp người ta lấy cơm cũng vui rồi!!! Trì Hạ mắt lấp lánh gật đầu: “Được ạ, lát nữa tui mang về phòng cho anh!”

“Ừm, vậy tôi về trước nhé.” Hoắc Tạ khẽ cười, sát phạt bạn nhỏ Trì Hạ ngay tại trận, làm hồn phách cậu rơi vào trạng thái bay lơ lửng: “Không … có gì …”

“Hoàn hồn chưa! Ê này!” Tiểu Đinh gõ một phát cực kỳ bạo lực xuống đầu cậu, phẫn nộ nói: “Hoắc đẹp giai nhà cậu đã đi xa tít tắp rồi còn ngắm cái gì mà ngắm! Số QQ đã thỏa thuận đâu ?!”

Số QQ là cái gì, có ăn được không? Bây giờ giai đẹp đang bảo tui đi lấy cơm hộ ảnh đó! Bạn nhỏ Trì Hạ chợt định thần lại, thoắt cái tâm tình sung sướng chạy như lắp tên lửa vào chân, vụt về hướng phố ăn vặt mua bánh kếp Tàu.


Và cuộc đời vợ hiền dâu đảm của cháu nhỏ Trì Hạ đã bắt đầu *bung lụa*

← Chương 6

Chương 8 →

[JQBKT] Chương 6: Cắm hoa: Chuyện liên quan tới sự thú tính của bạn công

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Hoắc tiểu công à, cái mặt cưng gian như mặt con bé kia vậy =.=
Hoắc tiểu công à, cái mặt cưng gian như mặt con bé kia vậy =.=

Trong văn án ta đã nói rồi, bạn công Hoắc Tạ của truyện này vẫn là một bạn bình thản muộn tao mặt đơ não xoắn yêu vợ công.

Bình thản có thể hiểu được, thân là một tiểu công đương nhiên phải trưởng thành đáng tin, có thể che mưa chắn gió cho tiểu thụ; muộn tao (*) có thể hiểu được, thân là một tiểu công tất nhiên phải yêu thương tiểu thụ đáng yêu từ tinh thần đến thân thể; mặt đơ chẳng đáng coi là khuyết điểm gì, dạo này đang có mốt mặt đơ kín đáo lạnh lùng công, tốt nhất là thích mặc áo liền mũ màu xanh lam nữa; yêu vợ đương nhiên là ưu điểm lớn nhất, đệch mợ tất cả bọn tra công trên thế giới đều chết quách đi cho ông nhá nhá nhá! Cả đời cũng đừng mơ có tiểu thụ tốt chịu “dùng tay chơi đồ chơi” (**) cho suốt nửa đời còn lại nhá nhá nhá!!!

[(*): mặt đơ mà trong lòng nổi sóng

(**): hãy cho trí tưởng tượng bay xa =)))))]

Nhưng mà cái thuộc tính “não xoắn nặng” này phải giải thích thế nào đây?

Thời gian trôi ngược về năm tiểu công bốn tuổi, cô giáo kể chuyện cho các bạn nhỏ trong lớp, do sự đòi hỏi mãnh liệt của các bé gái nên cô đã kể câu chuyện “Cô bé Lọ Lem”: “Ngày xưa, có một phú ông nọ có một người vợ mất vì trọng bệnh, người vợ phú ông được chôn cất trong vườn hoa, con gái bà là một cô bé thật thà tốt bụng, mỗi ngày cô đều tới khóc lóc trước mộ của bà …”

“Thưa cô,” bợn nhỏ Hoắc Tạ ngồi dưới giơ tay, sau đó lanh lảnh cất tiếng hỏi: “Mỗi ngày đều khóc, mắt không bị khóc đến mù luôn ạ?”

Cô giáo o(╯□╰)o: “Ặc … có lẽ cô ấy nhỏ thuốc nhỏ mắt rồi!” (Đây là cô giáo nhảm nhí tới mức nào …)

Thế là câu chuyện tiếp tục: “ … Có một lần, cha cô phải đi họp chợ, ông hỏi các con gái muốn ông mua gì về cho họ. Cô con gái lớn muốn bộ quần áo đẹp, cô con gái thứ hai muốn ngọc ngà châu báu, còn cô bé Lọ Lem chỉ mong ông mang về cho mình cành cây đầu tiên quệt qua mũ ông trên đường trở về nhà. Cô đem cành cây trồng cạnh mộ mẹ mình, mỗi ngày khi cô tới khóc bên mộ mẹ, nước mắt rơi xuống tưới lên cành cây, khiến cành cây nhỏ mau chóng lớn thành một cây đại thụ …”

“Thưa cô,” bợn nhỏ Hoắc Tạ tiếp tục giơ tay hỏi, “nhưng mà khi chúng ta tưới nước cho cây luôn phải tưới vào gốc cây, không phải trên cành cây mà.”

Cô giáo ( ̄▽ ̄”): “Đó … đó là vì nước mắt rơi xuống cành cây rồi trôi xuống gốc luôn …” (Cô ơi, cô thật là thông minh!)

Thế là câu chuyện vẫn tiếp tục: “Không lâu sau, có một chú chim nhỏ làm tổ trên cây, khi không có việc phải làm, cô bé Lọ Lem sẽ tới trò chuyện với chú chim nhỏ … bạn Hoắc Tạ, em còn câu hỏi gì sao?”

Bợn nhỏ Hoắc Tạ mặt nghiêm túc đặt câu hỏi: “Nếu cô bé Lọ Lem đã có thể nói chuyện với loài chim, sao cô ấy không bảo chim đi mổ mù mắt của các chị và dì ghẻ luôn? Là con thì con đã làm vậy rồi.”

Cô giáo ( ̄_ ̄|||): “Vì … cô bé Lọ Lem … lương thiện hơn chúng ta …” nhưng mà sau đó cmn đúng là cho mổ thật ấy á á á! Có phải con đã nghe chuyện này rồi cố ý hỏi xoáy cô không hả hả hả!!!

Sau đó, câu chuyện lại tiếp tục: “… Mụ dì ghẻ đưa hai người chị đi tham dự vũ hội, còn cô bé Lọ Lem phải ngồi một mình cô đơn khóc dưới gốc cây. Lúc ấy, chú chim nhỏ bạn của cô bay khỏi tán cây, mang tới một bộ váy dạ hội làm từ sợi bạc và một đôi giày nhảy làm từ sợi ánh sáng cho cô … bạn Hoắc Tạ, em khó chịu ở đâu sao?!!”

Bánh bao Hoắc Tạ mặt ngây thơ chơp chớp mắt: “Thưa cô, con không khó chịu, con chỉ muốn hỏi sao chú chim nhỏ có thể ngậm váy và giày rồi kéo ra được, những thứ đó được kéo ra từ đâu, chẳng nhẽ trên chân nó có đeo chiếc nhẫn không gian để chứa đồ ạ?” (Này nhóc con, mầy đọc nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng quá rồi đấy)

Cô giáo (ㄒoㄒ): “Cô cũng rất muốn hỏi bố mẹ con làm sao mà sinh con ra trên đời được đó …” (Cô ơi, cô vất vả rồi!!!)

Bánh bao Hoắc Tạ sáu tuổi, một hôm bố mẹ không có nhà, thư ký của bố Hoắc đến nhà bé lấy văn kiện quan trọng, vừa nhấn chuông cửa xong, Hoắc bánh bao lại không chịu mở cửa cho chú, đứng sau cửa bắt đầu tra hỏi: “Chú là ai?”

Chú thư ký vội vàng cười đáp: “Tiểu Tạ, chú là chú Tiểu Trần thư ký của bố con nè.”

Hoắc bánh bao: “Tui kiễng không tới mắt mèo không nhìn được mặt chú, tui làm sao biết được chú có phải chú Tiểu Trần hay không.”

Chú thư ký: “Vậy con mở hé cửa ra có phải là biết ngay có quen chú hay không sao?”

Hoắc bánh bao: “Không được, nhỡ đâu chú là kẻ xấu mạo danh chú Tiểu Trần định tới bắt cóc tui thì sao.”

Chú thư ký: “Chú chú chú không phải là người xấu đâu, chú là chú Tiểu Trần thật mà, không thì làm sao chú biết nhà con ở đây, con tên là Tiểu Tạ nào?”

Hoắc bánh bao làm bộ nghiêm chỉnh: “Chắc chắn là mẹ con lại tiện tay vứt hóa đơn tiền điện lung tung!”

Chú thư ký bất lực: “… Chú … Việc này thực sự không xảy ra mà!!! Không đúng, mẹ con có vứt hóa đơn tiền điện lung tung không chú làm sao mà biết được? Tiểu Tạ con không nhớ giọng của chú à? Lần trước con cùng bố tới công ty, chú còn mua kem cho con đấy!”

Hoắc bánh bao: “Ừm … quên mất rồi, chỉ nhớ kem rất ngọt thôi.”

Chú thư ký cuống đến độ đầu toàn dấu hỏi chấm: “Vậy! Vậy vậy vậy! Vậy chú ra cửa sổ cho con nhìn một cái là được!”

Hoắc banh bao nhìn kinh bỉ: “Nhà tui trên tầng mười hai, chú tưởng chú là người nhện chắc?”

Chú thư ký đáng thương _(:з」∠)_: “ …Tiểu Tạ à, chú thực sự không phải người xấu đâu, chú phải tới nhà con lấy một văn kiện rất quan trọng rất quan trọng rất quan trọng, bố con đang đợi chú lấy về dùng trong cuộc họp đó, hay là con ném tập văn kiện ấy qua cửa sổ xuống dưới được không?”

Hoắc bánh bao: “Tui sao biết được chú có phải là người của công ty đối thủ đến khai thác bí mật công ty bố tui không? Sao chép phương án của người khác lại còn định đâm sau lưng bố tui? Cho dù chú là người trong công ty bố tui, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng chú là gián điệp nằm vùng! Tui không có bị chú lừa đâu o( ̄ヘ ̄o#)!”

Chú thư ký bi thảm /(ㄒoㄒ)/~~: “Tiểu Tạ, con nghĩ quá nhiều rồi, chú thực sự thực sự không phải người xấu mà … nhà chú ba đời đều là nông dân chân chất mà mà mà …”

Thế mới nói, từ bé đã suốt ngày xem phim linh tinh là cực kỳ không tốt, sẽ làm não đã xoắn lại càng xoắn thêm (……)

Vậy khi gặp được bạn nhỏ Trì Hạ rồi, Hoắc Tạ Hoắc đại mỹ nam sẽ bổ não đến mức nào đây?

[Xin hãy nghe nhạc phụ họa: “Mary có một chú cừu nhỏ”] Đầu xoăn nhỏ … thật đáng yêu … có phải cũng giống như lông cừu vậy không? Chắc chắn cảm giác cũng mịn màng êm dịu như vậy ha? Có thể mang về nhà nuôi không? Nuôi cho béo trắng tròn quay thì xoa sẽ càng sướng ôm sẽ càng thích nhỉ! Tóc xoăn về sau có thể thử nhuộm sang màu trắng xem, hình như còn có thể cạo xuống se sợi đan thành găng tay được nữa đó *★,°*:.☆\( ̄▽ ̄)/$:*.°★* ……” (Cưng à! Cưng đúng là vua bổ não đấy cưng!!!)


Khửa khửa, cháu nhỏ Hoắc Tạ càng ngày càng bộc lộ cái bản chất khó đỡ của cháu nó, hí hí hí >:)

P/S: cái bài hát nhảm nhí của cháu nhỏ đây ạ :v

Mary had a little lamb

← Chương 5

Chương 7 →

[JQBKT] Chương 5: Đừng sợ, tôi sẽ đi chuyển đồ cùng cậu ~

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Hãy ảo tưởng rằng phòng các mỹ nam trông hường phấn như thế này nè :V
Hãy ảo tưởng rằng phòng các mỹ nam trông hường phấn như thế này nè :V

Đúng là đồ tham ăn, dám đối mặt với cái căng tin thảm đến không nỡ nhìn, thế mà không dám nhìn thẳng mâm thức ăn thơm nức trong phòng người khác … (lời của tên tham ăn).

Trên danh nghĩa là đi mượn bát, trên thực tế là đi ăn chực, cuối cùng bạn học nhỏ Trì Hạ đã được ngồi sung sướng bên cạnh anh Hoắc Tạ, hưởng thụ một bữa canh thập vị (1) tuyệt hảo. Ban đầu cậu còn định giữ kẽ một chút, chỉ cần ngồi cạnh Dương Quang là đủ rồi, kết quả Hoắc Tạ lại vươn tay kéo cậu sang ngồi cạnh chỗ mình: “Cậu ta một mình phải chiếm hai chỗ.”

“Ế? À!” Trì Hạ nhìn Dương Quang đang xoay ngang xoay dọc, trên mặt tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

“…” Đây là di chứng do tôi bị ông lấy sách hướng dẫn đập vào đầu quá mạnh thì có!!! Lừa gạt bé dễ thương như vậy mà được à!!! Bạn nhỏ Dương Quang bi phẫn vì không thể biện minh, cuối cùng đã hóa bi thương thành đồ ăn, gắp thêm hai miếng giăm bông nữa! Múc thêm một muôi khoai tây! Cánh gà đều là của ông!! Thịt viên cũng không để thoát!!!

Đến khi bát cơm của cậu ta sắp đầy ụ đến nơi, Hoắc Tạ thản thiên vươn tay, dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt tai mà cướp lại đồ ăn gắp vào bát Trì Hạ, tiện thể trưng ra khuôn mặt thỏa mãn xoa đầu em nhỏ: “Ăn đi.” Ui chộ ôi, cái đầu xoăn tít này thiệt là đáng yêu, xoa thiệt là thích! Anh vừa nhìn đã ưng ngay cái đầu xoăn này rồi! Kết hợp với gương mặt búp bê trắng ngần này đúng là không thể hợp hơn được nữa! Muốn xoa mãi cuối cùng cũng xoa được rồi ╰( ̄ω ̄o)~~~

Trì Hạ được cưng đến phát sợ: “À à à vâng ạ!” lại cực kỳ cảm động quay sang nhìn Dương Quang: “Cám ơn! Lần sau để em tự gắp là được rồi ạ!”

“ …” Bạn nhỏ Dương Quang đáng thương hận nỗi không thể ói máu ra.

Người còn lại trong phòng của Hoắc Tạ thi vào trường cùng bạn gái, vậy nên cậu ta sớm đã thuê phòng ở ngoài, giường trong phòng gần như chỉ dùng để trưng bày. Mà phòng của Trì Hạ lại chỉ có mình cậu, thế là bạn Dương Quang liền đưa ra một đề nghị cực kỳ cao cả: “Không thì cậu chuyển sang phòng bọn tôi mà ở! Chúng ta nói một tiếng với mấy người kia là được! Xong xuôi rồi thì lên xin phép thầy giáo cho đổi phòng!”

Trì Hạ do dự: “Thế có được không?” Mỗi ngày mở mắt ra là đã thấy Hoắc Tạ, mỗi ngày đều được ăn cơm cùng Hoắc Tạ, lại còn được xem Hoắc Tạ đánh răng Hoắc Tạ rửa mặt Hoắc Tạ đi tắm … thế là ngoáo một tiếng xong liền ôm mũi.

Dương Quang quay sang nhìn Phương Vy kẻ mưu kế cao thâm và Hoắc Tạ kẻ mặt mày lúc nào cũng thản nhiên như không, cắn răng bày ra bộ mặt tươi cười, cổ vũ khích lệ thêm một câu: “Tất nhiên là được, chắc chắn được! Cậu được tôi được mọi người đều được! Cậu có biết khu ký túc nam của chúng ta vốn xây trên một ngôi mộ không? Chắc chắn là cậu không biết rồi! Nghe nói năm nào cũng có quỷ quấy phá! Chúng ta người đông sức lớn, ở cùng một chỗ dương khí thịnh vượng! Thế nên cậu hãy chuyển quay đây chuyển qua đây đi!”

Quỷ quấy phá …?!! Bạn học nhỏ Trì Hạ thoáng cái đã mặt cắt không còn giọt máu.

Ai dô hỏng rồi, hình như sợ chết khiếp rồi. Hoắc Tạ lại vươn tay ra, mục tiêu – cái đầu xoăn mềm mại: “Đừng sợ, tôi đi dọn đồ cùng cậu.”

Mệ nó, đây là ôm vào lòng bế vào nhà luôn rồi! Bạn học Dương Quang bị lấy làm cái cớ, trong lòng nước mắt chảy đầm đìa, âm thầm dựng ngón giữa.

******

Chú thích:

(1) Canh thập vị (杂烩): là món ăn truyền thống nổi tiếng bắt mắt, phổ biến ở Trung Quốc từ xưa đến nay. Món ăn này có nguyên liệu hỗn hợp, đủ loại rau thịt củ quả trên mặt đất hay dưới mặt nước, cao cấp có bình dân có, mặn có chay có, lại có cả kết hợp chay mặn, có nhiều cách trình bày, hấp dẫn mãn nhãn. Khi ăn hương vị tinh tế, mềm, non, giòn, trơn, sắc hương vị đều có đủ, bất kể là quan lại hay dân thường, trong bữa tiệc sang trọng hay cơm bình dân, món ăn này luôn là thứ thơm ngon đẹp mắt mà ai ai cũng thích.


Hố hố hố, cháu nhỏ Hoắc Tạ sắp lộ cái sự bỉ bựa khó đỡ của cháu nó rồi, há há há

← Chương 4

Chương 6 →

[JQBKT] Chương 4: Là thế này, tui lại đến mượn bát đây ~

GIAN TÌNH TỪ MỘT CHIẾC BÁNH KẾP TÀU

一个煎饼果子引发的JQ

Tác giả: Yểm Diện Nhi Độn Mã Giáp Quân (掩面而遁马甲君 – Tạm dịch: Bạn nhỏ che mặt(mỳ) trốn sau ID ảo)

Rawhttp://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2008843

Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, mỹ thực

Người dịch: Tiểu Phong

Canh nhà bạn công chắc kiểu dư lày nè các bợn :v
Canh nhà bạn công chắc kiểu dư lày nè các bợn :v

 

Ngày vào học thứ ba, bạn nhỏ Trì Hạ dùng một cây kẹo hồ lô bọc đường để đổi lấy số điện thoại di động của Hoắc Tạ từ lớp trưởng – à phải rồi, Hoắc Tạ chính là anh đẹp giai canh thịt dê hầm ấy (có chỗ nào đó không đúng)

Ở cùng phòng với Hoắc Tạ còn có hai anh đẹp giai khác, một người tên là Dương Quang, người cũng như tên, cứ như là một mặt trời nhỏ tràn trề năng lượng; người còn lại họ Phương tên Vy, có khuôn mặt đẹp đến mức không giống người, trong buổi họp lớp đầu tiên cậu ta đã làm ngất ngây gần hết cả lớp – trừ Trì Hạ ra, vì cậu đang mải nhìn Hoắc Tạ mà chảy nước dãi. Trì Hạ cảm thấy mình lớn đến chừng này mới lần đầu hiểu được cảm giác của tiếng sét ái tình (Này, mau tỉnh lại đê! Tiếng sét ái tình của cậu là với bát canh thịt dê hầm ấy!)

Sau đó, trái tim rạo rực chân thành đang e ấp tình cảm chớm nở dành cho mối tình đầu của cậu thiếu niên mới lớn Trì Hạ, trong lúc đang bê cơm tối về ký túc xá, đột nhiên thăng hoa lên một tầng cao mới – đi qua phòng 301, cũng là phòng ký túc xá của Hoắc Tạ, cậu ngửi thấy một mùi hương … quyến rũ khó có thể tưởng tượng nổi!

Thiếu lan thiếu xạ, vậy mà vẫn thơm nức như là canh nấu cá!

Bát canh thịt lừa băm viên trong tay so với nó bỗng như mất hết hương vị, cái bụng ton hót nhảy tung tăng của bạn nhỏ Trì Hạ (……) ùn ùn nổi mụn.

Cửa không hề đóng, ở ngoài có thể nghe thấy từ trong phòng phát ra đoạn đối thoại như thế này:

“Tôi thấy cho hơi ít cà ri đó!” – Dương Quang.

“Nhầm rồi.” – Phương Vy.

“Nhưng ông thái tận ba củ khoai tây cho vào …” – Dương Quang.

“Ông còn đòi thái tận sáu khúc giăm bông thả vào thì sao.” – Phương Vy.

“Thế cà tím với đậu có cần cho vào nữa không?” – Dương Quang.

“Phí lời.” – Phương Vy.

“Nước cũng không nhiều lắm mà, nếu cứ nấu như này, nước canh có phải hơi đặc không? Nước canh sệt quá ăn còn ngon không? Nhỡ không ngon thì tụi mình phải xử lý cái nồi này kiểu gì?” – Dương Quang.

“ … Không ăn thì cút!” – Phương Vy.

“Hu hu hu đằng ấy không yêu người ta nữa rồi! Tiểu Vy, đằng ấy có biết đằng này thương đằng ấy tới mức nào không! Người ta sẽ đưa đằng ấy lên trời cao, ngắm những vì sao xinh đẹp …” Bạn học Dương Quang hào hứng cất cao giọng ngân nga bài ca mang tên “Tiểu Vy”.

“ – Bốp!!!”

Một âm thanh chói tai vang lên, khiến Trì Hạ đang nấp ngoài cửa nghe trộm chảy nước miếng, sợ đến nhũn cả chân, xoạch một tiếng, một con mãnh hổ lạc bình địa đâm vào trong phòng, tạo dáng xấp mặt hôn đất, ba người trong phòng vội vàng nhìn ra – Phương Vy cầm thìa canh, Hoắc Tạ cầm sách hướng dẫn, Dương Quang sao bay đầy đầu: “Một bé dễ thương ngã úp mặt xuống đất, hai bé dễ thương ngã úp mặt xuống đất, nhiều thiệt là nhiều bé dễ thương ngã úp mặt xuống đất …”

Dưới ánh mắt trợn trừng của mọi người, bạn nhỏ Trì Hạ khe khẽ vẫy tay: “Là thế này, tui lại đến mượn bát đây hi hi hi …”


Yay, dàn giai đẹp đã lộ mặt :v

← Chương 3

Chương 5 →